TÔI YÊU VIỆT NAM

WEBSITE Nguyễn Văn Lâm

ƯƠM MẦM

TRUYỆN CƯỜI

Tài liệu học tập

Các ý kiến mới nhất

Hỗ trợ trực tuyến

  • (vanlamlt70@yahoo.com.vn)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    GIẢI TOÁN VIOLYMPIC

    tgt

    MỜI QUÝ VỊ DÙNG TRÀ.

    MÁY TÍNH

    ĐI THUYỀN

    Niềm vui bất ngờ

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Văn Lâm (trang riêng)
    Ngày gửi: 17h:33' 09-06-2014
    Dung lượng: 36.5 KB
    Số lượt tải: 14
    Số lượt thích: 0 người
    BÀI DỰ THI KỂ CHUYỆN BÁC HỒ
    Câu chuyện: “NIỀM VUI BẤT NGỜ”
    *Kính thưa: Ban giám khảo, quý thầy cô, cùng toàn thể các anh chị và các bạn học sinh thân mến!
    Em tên là:   ...................................... học sinh lớp 4/1 trường Tiểu học Long Toàn A
    Sau đây em xin đại diện cho lớp kể một mẫu chuyện về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. (Theo“sách kể chuyện Bác Hồ_Tập 5”)
    *Câu chuyện mang tên: “NIỀM VUI BẤT NGỜ”.
    I/.Mở đầu:Trong mỗi chúng ta chắc hẳn ai củng biết đến Bác. Tuy Bác là một vị Chủ tịch nước, nhưng Bác luôn quan tâm và lo lắng từng việc nhỏ đến việc lớn cho đồng bào cả nước và các cháu thiếu nhi luôn vui vẻ và hạnh phúc.
    Câu chuyện của em xin được bắt đầu:
    II/.Nội dung:Vào một buổi sáng nắng đẹp, cô giáo Mỹ dẫn các cháu lớp mẫu giáo đi chơi vườn Bách Thảo.
    Thường ngày ở lớp, cô hay kể cho các cháu nghe nhiều mẩu chuyện về Bác. Những lúc ấy, các cháu ngồi nghe rất châm chú. Nhiều lần các cháu xúm lại quanh cô mà hỏi những câu thật đáng yêu:
    -                 Thưa cô, nhà Bác Hồ ở phố nào ạ?
    -                 Thưa cô, hôm nào cô dẫn chúng cháu đến thăm nhà Bác Hồ ạ!
    Thật khó trả lời được hết những câu hỏi của các cháu. Cô giáo chỉ biết dặn các cháu phải ngoan ngoãn nghe lời cô dạy, giữ vệ sinh để khi nào gặp Bác sẽ báo cáo với Bác.
    Hôm ấy đưa các cháu đi chơi qua cổng Phủ Chủ tịch, cô giáo dẫn các cháu đứng sát cổng, chỉ vào trong và nói cho các cháu Bác Hồ làm việc ở đó. Thế là hàng ngũ các cháu lộn xộn và tất cả đều nhảy lên reo:
    -                 Nhà Bác Hồ, nhà Bác Hồ đẹp quá!
    Nơi đây vốn yên tĩnh, bổng trở nên ồn ào vì mấy chục cháu nhỏ. Đồng chí công an đứng gác ở đó vội đi tới đó nói với cô giáo:
    -                 Đề nghị cô dẫn các cháu sang bên kia đường xem có trật tự.
    Nghe đồng chí công an nói cô giáo cảm thấy mình đã làm một điều gì sai, mặt cô bỏng đỏ bừng, cô ân hận đã để các cháu làm ảnh hưởng đến công tác của các đồng chí. Cô vội thổi còi để tập hợp các cháu lại, nhưng các cháu vẫn nhảy lên ríu rít:
    -                 Cô cho chúng cháu xem nhà Bác Hồ một tí nữa.
    Trước tình hình đó cô rất lúng túng và khó xử, cô nghỉ: “Đúng là để các cháu đứng gần nơi gác là không nên, nhưng đang lúc các cháu vui vì được thấy nơi làm việc của Bác mà đưa được các cháu sang bên kia đường, quả là khó”.
    Cô nói với đồng chí công an đứng gác:
    -                 Xin phép đồng chí, để các cháu đứng chơi thêm một lúc.
    Vừa lúc đó cánh cổng xanh của Phủ Chủ tịch bổng từ từ mở, một đồng chí cán bộ vui vẻ đi ra nói với đồng chí công an đứng gác và cô giáo:
    -                 Cho các cháu vào trong vườn xem.
    Cô giáo còn đang sửng sốt không hiểu ra thế nào thì đồng chí công an lại giục.
    -                 Kìa cô giáo cho các cháu vào đi chứ!
    Đưa các cháu vào Phủ Chủ tịch! Thật là một việc quá bất ngờ đối với cô nên cô cứ cuống quýt gọi các cháu theo đồng chí cán bộ đi nhanh qua cổng. Cách cửa lại từ từ khép lại. Không biết các cháu tuổi thơ lúc đó nghỉ thế nào, còn cô thì vừa mừng vừa lo…
    Cô hồi hộp hướng dẫn các cháu đi đi hàng hai, vòng quanh theo đường vườn hoa vào phía trong Phủ Chủ tịch. Đồng chí cán bộ vừa đi vừa hỏi chuyện cô và một số cháu. Bổng Bác Hồ xuất hiện, tất cả cô và cháu, không ai bảo ai, đều reo lên:
    -                 A! Bác Hồ! Bác Hồ!
    Các cháu cứ như bầy chim bay về phía Bác, Bác tươi cười đi lại đoán các cháu. Từ miệng hồng nhỏ nhắn xinh xinh, cất lên những tiếng chào đáng yêu:
    -                 Chúng cháu chào Bác ạ! Chúng cháu chào Bác ạ!...
    Niềm vui xướng trong lòng cô giáo cứ rộn ràng lên xúc động. Cô không biết nói gì với Bác. Cô chứ đứng lặng nhìn Bác xoa đầu các cháu, nước mắc cô tự nhiên ứa ra…Bác giản dị, hiền hòa như cô vẫn từng được nghe kể. Bác mặc bộ áo bà ba lụa tơ tằm, đi đôi dép cao su. Bác rất vui vẻ, bác hỏi:
    -                 Các cháu có ngoan không ?
    Tất cả các cháu cùng trả lời:
    -                 Thưa Bác có ạ!
    Bác hỏi lại:
    -                 Bây giờ các cháu thích gì nào?
    Đán trẻ lại nhao nhao:
     
    Gửi ý kiến

    LIÊN KẾT VỚI .....